秋晚幽居

宋代 陸游
吳中秋晚氣猶和,疾豎其如此老何?鳥語漸稀人睡美,木陰初薄夕陽多。 掃園日日成幽趣,撫枕時時亦浩歌。 車轍久空君勿嘆,文殊自解問維摩。
zhōng qiū wǎn yóu   shù lǎo   niǎo jiàn rén shuì měi   yīn chū báo yáng duō
sǎo yuán chéng yōu   zhěn shí shí hào
chē zhé jiǔ kōng jūn tàn   wén shū jiě wèn wéi