秋晚新晴

宋代 陳著
杖屨訪郊晴,秋光潑眼明。 溪痕經水沒,山面撥雲呈。 霞影收虹影,砧聲急雁聲。 芙蓉花在否,滑路倩人行。
zhàng fǎng jiāo qíng   qiū guāng yǎn míng  
hén jīng shuǐ méi   shān miàn yún chéng  
xiá yǐng shōu hóng yǐng   zhēn shēng yàn shēng  
róng huā zài fǒu   huá qiàn rén xíng