秋晚山中別業

唐代 盧綸
樹老野泉清,幽人好獨行。去閒知路靜,歸晚喜山明。 蘭芰通荒井,牛羊出古城。茂陵秋最冷,誰念一書生。
shù lǎo quán qīng   yōu rén hǎo xíng xián zhī jìng   guī wǎn shān míng
lán tōng huāng jǐng   niú yáng chū chéng mào líng qiū zuì lěng   shuí niàn shū shēng