秋晚日少陵原游山泉之什

唐代 楊發
喧濁侵肌性未沈,每來雲外恣幽尋。塵衣更喜秋泉潔, 倦跡方依竹洞深。暫過偶然應系分,有期終去但勞心。 唯憐一夜空山月,似許他年伴獨吟。
xuān zhuó qīn xìng wèi shěn   měi lái yún wài yōu xún chén gèng qiū quán jié  
juàn fāng zhú dòng shēn zàn guò ǒu rán yīng fēn   yǒu zhōng dàn láo xīn
wéi lián kōng shān yuè   nián bàn yín