秋望

宋代 劉子翬
輝輝江日已沉西,隱約余紅泛渺瀰。 卻上松岡望秋色,偶逢僧話立多時。
huī huī jiāng chén 西   yǐn yuē hóng fàn miǎo  
què shàng sōng gāng wàng qiū   ǒu féng sēng huà duō shí