秋晚二絕 其二

宋代 周紫芝
月向寒林欲上時,露從秋後已沾衣。微螢不自知時晚,猶抱餘光照水飛。
yuè xiàng hán lín shàng shí   cóng qiū hòu zhān wēi yíng zhī shí wǎn yóu   bào guāng zhào shuǐ fēi