秋宿虎丘寺數夕執以詩見貺因次元韻

宋代 蘇舜欽
生事飄然付一舟,吳山蕭寺且淹留。白雲已有終身約,醁酒聊驅萬古愁。 峽束蒼淵深貯月,岩排紅樹巧裝秋。徘徊欲出向城市,引領煙蘿還自羞。
shēng shì piāo rán zhōu   shān xiāo qiě yān liú bái yún yǒu zhōng shēn yuē   jiǔ liáo wàn chóu
xiá shù cāng yuān shēn zhù yuè   yán pái hóng shù qiǎo zhuāng qiū pái huái chū xiàng chéng shì   yǐn lǐng yān luó hái xiū