求宿韓京對村婦作限令易解

明代 李江
早早梳頭趕路程,趕程不到宿韓京。相逢婦子無見識,推我書生出外亭。 世上無人擔屋賣,從來男不帶家行。汝夫亦是江湖客,也在山中歇不曾。
zǎo zǎo shū tóu gǎn chéng   gǎn chéng dào 宿 hán jīng xiāng féng jiàn shí tuī   shū shēng chū wài tíng    
shì shàng rén dān mài   cóng lái nán dài jiā xíng shì jiāng   zài shān zhōng xiē céng