秋思

明代 李達
宵分衾裯薄,秋霜瓦上落。密林漸蕭疏,月色流高閣。 空知年歲侵,頗損絲竹樂。唯賴擁鼻吟,略寫懷抱惡。 傍人笑相看,吾儕亦慚怍。顧惟少年時,曾嗤燕與雀。 壯心今磷緇,形跡隨冥漠。有時忽失眠,此生若無托。 攬帶久臨風,誰惜一杯酌?中庭樹影移,斗覺天地闊。
xiāo fēn qīn dāo báo   qiū shuāng shàng luò lín jiàn xiāo shū yuè   liú gāo    
kōng zhī nián suì qīn   sǔn zhú wéi lài yōng yín lüè   xiě huái bào è    
bàng rén xiào xiāng kàn   chái cán zuò wéi shào nián shí céng   chī yàn què    
zhuàng xīn jīn lín   xíng suí míng yǒu shí shī mián   shēng ruò tuō    
lǎn dài jiǔ lín fēng   shuí bēi zhuó   zhōng tíng shù yǐng   dòu jué tiān kuò