秋思

唐代 鮑溶
楚客秋更悲,皇皇無聲地。時無無事人,我命與身異。 良時如飛鳥,回掌成故事。蹉跎秋定還,凝冽堅冰至。 人生不期老,華發誰能避。感此惜壯年,壯年少為貴。 我生雖努力,榮途難自致。徒為擊角歌,且慚雕劍字。 吾師罕言命,感激潛傷思。
chǔ qiū gèng bēi   huáng huáng shēng de shí shì rén   mìng shēn
liáng shí fēi niǎo   huí zhǎng chéng shì cuō tuó qiū dìng hái   níng liè jiān bīng zhì
rén shēng lǎo   huá shuí néng gǎn zhuàng nián   zhuàng nián shào wèi guì
shēng suī   róng nán zhì wèi jiǎo   qiě cán diāo jiàn
shī hǎn yán mìng   gǎn qián shāng