秋思

宋代 陸游
湖邊一夜霜,庭樹無秋聲。 嬾不近筆硯,何以紓幽情?但有一睡耳,展轉無由成。 起擁地爐暖,坐待天窗明。
biān shuāng   tíng shù qiū shēng  
lǎn jìn yàn   shū yōu qíng   dàn yǒu shuì ěr   zhǎn zhuǎn yóu chéng  
yōng nuǎn   zuò dài tiān chuāng míng