秋思

宋代 蔡襄
幽蘭受新霜,孤雁叫落月。 沈憂何由平,永夕不可徹。 將琴鼓憶鄰,聲急弦屢絕。 芳華日益遠,香澤物已歇。 秋風吹石門,思君還復訣。 誰雲無生忍,識此悠悠別。
yōu lán shòu xīn shuāng   yàn jiào luò yuè
shěn yōu yóu píng   yǒng chè
jiāng qín lín   shēng xián jué
fāng huá yuǎn   xiāng xiē
qiū fēng chuī shí mén   jūn hái jué
shuí yún shēng rěn   shí yōu yōu bié