秋思

宋代 白玉蟾
蒼崖高處雲濛濛,雲氣深中有碧鴻。 萬里青霄飛徑度,依然又掠西風去。 此時桂花開未開,故人不來鴻雁來。 一瞬四方無覓處,不堪回首瀟湘路。 我方拄頰吟夕煙,徘徊欲賦空茫然。 故人有酒坐秋夕陽,似我兩地遐相憶。 一寫此詩聊問秋,江楓岸柳替人愁。 縱然對面亦如夢,幽情付在玉三弄。 玉笛淒涼遠不聞,不念山中有白雲。
cāng gāo chù yún méng méng   yún shēn zhōng yǒu hóng
wàn qīng xiāo fēi jìng   rán yòu lüè 西 fēng
shí guì huā kāi wèi kāi   rén lái hóng yàn lái
shùn fāng chù   kān huí shǒu xiāo xiāng
fāng zhǔ jiá yín yān   pái huái kōng máng rán
rén yǒu jiǔ zuò qiū yáng   shì liǎng xiá xiāng
xiě shī liáo wèn qiū   jiāng fēng àn liǔ rén chóu
zòng rán duì miàn mèng   yōu qíng zài sān nòng
liáng yuǎn wén   niàn shān zhōng yǒu bái yún