秋水閣席上呈穎叔原道

宋代 郭祥正
吾愛秋水閣,水影照采椽。瑩碧不知極,定與銀漢連。 荷花十丈開,白藕想如船。雙鶴時一鳴,寒霄下迴旋。 況復對羽客,豈異蓬萊仙。便當沽玉液,猛飲明月前。 人生不嗜此,何物能逃年。請君傾醉耳,松風奏薰弦。 身世能兩忘,安用養浩然。夢覺事已殊,此道誰能全。 馳驅冠劍徒,百歲猶倒懸。深深下於地,冥冥高出天。 君語達已達,君歌玄復玄。大笑問劉子,細窮秋水源。 秋水源可到,更寄琳琅篇。
ài qiū shuǐ   shuǐ yǐng zhào cǎi chuán yíng zhī dìng   yín hàn lián    
huā shí zhàng kāi   bái ǒu xiǎng chuán shuāng shí míng hán   xiāo xià huí xuán    
kuàng duì   péng lái xiān biàn dāng 便 měng   yǐn míng yuè qián    
rén shēng shì   néng táo nián qǐng jūn qīng zuì ěr sōng   fēng zòu xūn xián    
shēn shì néng liǎng wàng   ān yòng yǎng hào rán mèng jué shì shū   dào shuí néng quán    
chí guān jiàn   bǎi suì yóu dào xuán shēn shēn xià míng   míng gāo chū tiān    
jūn   jūn xuán xuán xiào wèn liú zi   qióng qiū shuǐ yuán    
qiū shuǐ yuán dào   gèng lín láng piān