秋暑過施寺少憩至夜半山月朗然

宋代 韓淲
松梢片月見流行,夜半青山白露橫。不是閒人愛幽處,秋來紛擾飽曾更。
sōng shāo piàn yuè jiàn liú xíng   bàn qīng shān bái héng shì xián rén ài yōu chù qiū   lái fēn rǎo bǎo céng gèng