秋暑

宋代 朱熹
晨興納新涼,亭午倦猶暑。臥對北窗扉,淡泊將誰侶。 疏樹含輕颸,時禽轉幽語。端居悟物情,即事聊容與。
chén xīng xīn liáng   tíng juàn yóu shǔ duì běi chuāng fēi   dàn jiāng shuí
shū shù hán qīng   shí qín zhuǎn yōu duān qíng   shì liáo róng