秋墅

唐代 儲嗣宗
欲暮候樵者,望山空翠微。虹隨餘雨散,鴉帶夕陽歸。 窮巷長秋草,孤村時搗衣。誰知多病客,寂寞掩柴扉。
hòu qiáo zhě   wàng shān kōng cuì wēi hóng suí sàn   dài yáng guī
qióng xiàng cháng qiū cǎo   cūn shí dǎo shéi zhī duō bìng   yǎn chái fēi