秋聲

宋代 鄭獬
蚯蚓如嘒管,逢時土中鳴。 秋蟬抱枝死,不敢鼓秋聲。 聽者何無厭,忽如鳴秦箏。 大雨漂九土,曠盪空太清。
qiū yǐn huì guǎn   féng shí zhōng míng  
qiū chán bào zhī   gǎn qiū shēng  
tīng zhě yàn   míng qín zhēng  
piāo jiǔ   kuàng dàng kōng tài qīng