秋聲

宋代 曾鞏
喬柯與長谷,秀色故未浼。 秋風來吹之,聲如振江海。 怒號無晨夕,唱和若有待。 翏翏遍坳窪窪,豈獨緣崔嵬。 百川亦相投,取鬧不知悔。 竹籬更謞然,呂律焉足采。 蜩螿豈知微,切切如怨憝。 惟人亦吟哦,沸若烹鼎鼎。 八荒同一鳴,靜里安得在。 獨有虛室翁,恬然故無改。
qiáo zhǎng   xiù wèi měi  
qiū fēng lái chuī zhī   shēng zhèn jiāng hǎi  
háo chén   chàng ruò yǒu dài  
biàn ào   yuán cuī wéi  
bǎi chuān xiāng tóu   nào zhī huǐ  
zhú gèng rán   yān cǎi  
tiáo jiāng zhī wēi   qiē qiē yuàn duì  
wéi rén yín é   fèi ruò pēng dǐng dǐng  
huāng tóng míng   jìng ān zài  
yǒu shì wēng   tián rán gǎi