秋聲

宋代 陸游
蕭騷拂樹過中庭,何處人間有此聲?漲水雨余晨放閘,騎兵戰罷夜還營。 閒憑曲幾聽雖久,強撫哀弦寫不成。 暑退涼生君勿喜,一年光景又崢嶸。
xiāo sāo shù guò zhōng tíng   chǔ rén jiān yǒu shēng   zhǎng shuǐ chén fàng zhá   bīng zhàn hái yíng
xián píng tīng suī jiǔ   qiáng āi xián xiě chéng
shǔ tuì 退 liáng shēng jūn   nián guāng jǐng yòu zhēng róng