秋山望月酬李騎曹

唐代 李嶠
愁客坐山隈,懷抱自悠哉。況復高秋夕,明月正裴回。 亭亭出迥岫,皎皎映層台。色帶銀河滿,光含玉露開。 淡雲籠影度,虛暈抱輪迴。谷邃涼陰靜,山空夜響哀。 寒催數雁過,風送一螢來。獨軫離居恨,遙想故人杯。
chóu zuò shān wēi   huái bào yōu zāi kuàng gāo qiū   míng yuè zhèng péi huí
tíng tíng chū jiǒng xiù   jiǎo jiǎo yìng céng tái dài yín mǎn 滿   guāng hán kāi
dàn yún lóng yǐng   yūn bào lún huí suì liáng yīn jìng   shān kōng xiǎng āi
hán cuī shù yàn guò   fēng sòng yíng lái zhěn hèn   yáo xiǎng rén bēi