秋色

宋代 張侃
野闊因秋見,山高入霧微。曉看天色暝,午更宿陰圍。 有地堪容隱,無言且息機。為知閒處好,不是厭輕肥。
kuò yīn qiū jiàn   shān gāo wēi xiǎo kàn tiān míng   gèng yīn 宿 wéi    
yǒu kān róng yǐn   yán qiě wèi zhī xián chù hǎo   shì yàn qīng féi