秋色

宋代 朱晞顏
微吟愁獨客,馬上思紛紛。古道下黃葉,空山生白雲。 輕煙浮宿靄,涼雨澹斜曛。望入蒼茫外,西風黯不分。
wēi yín chóu   shàng fēn fēn dào xià huáng   kōng shān shēng bái yún
qīng yān 宿 ǎi   liáng dàn xié xūn wàng cāng máng wài   西 fēng àn fēn