秋蕊香(重陽)

宋代 曹勛
秋色宮庭,黃花禁御,西風乍透羅衣。龍山意漸爽,瑤砌葉初飛。喜天宇、明潔曉晴時。翠樓都捲簾帷。奉宴賞,菊英環坐,金玉成圍。 憑闌海山萬里,登望處,休論戲馬台池。攬幽芳、泛酒面香凝,攜手與、仙姿共游嬉。從他紗帽頻欹。並寶馬,何妨歸路,月掛天西。
qiū gōng tíng   huáng huā jìn   西 fēng zhà tòu luó lóng shān jiàn shuǎng   yáo chū fēi tiān míng jié xiǎo qíng shí cuì lóu dōu juàn lián wéi fèng yàn shǎng   yīng huán zuò   jīn chéng wéi
píng lán hǎi shān wàn   dēng wàng chù   xiū lùn tái chí lǎn yōu fāng fàn jiǔ miàn xiāng níng   xié shǒu xiān 姿 gòng yóu cóng shā mào pín bìng bǎo   fáng guī   yuè guà tiān 西