秋日至孟明莊

宋代 呂本中
野色幽花靜有餘,好山雖近不同途。荒村被雨泥三日,草具留僧飯一盂。 斷壟入秋頻放水,老農垂手怕催租。平生粗識田園興,更復何門可曳裾。
yōu huā jìng yǒu   hǎo shān suī jìn tóng huāng cūn bèi sān cǎo   liú sēng fàn    
duàn lǒng qiū pín fàng shuǐ   lǎo nóng chuí shǒu cuī píng shēng shí tián yuán xīng gèng   mén