秋日游白茅寺次少陵韻

宋代 王戩
天空靈籟發,入耳心逾靜。何許微風過,月林搖客影。 人生五濁世,為歡苦不永。爭如羝觸藩,有如瓶墮井。 及茲清夜遊,無辭燭共秉。佛香一院深,僧梵四山迥。 身尚依迦葉,足真踐箕潁。禪燈照宵夢,妄念未能屏。 金篦開倦眼,慧目陟東嶺。他時禮白雲,應上最高頂。
tiān kōng líng lài   ěr xīn jìng wēi fēng guò   yuè lín yáo yǐng
rén shēng zhuó shì   wèi huān yǒng zhēng chù fān   yǒu píng duò jǐng
qīng yóu   zhú gòng bǐng xiāng yuàn shēn   sēng fàn shān jiǒng
shēn shàng jiā   zhēn jiàn yǐng chán dēng zhào xiāo mèng   wàng niàn wèi néng píng
jīn kāi juàn yǎn   huì zhì dōng lǐng shí bái yún   yīng shàng zuì gāo dǐng