秋日憶婁仲實

元代 鄧雅
秋風吹庭樹,黃葉紛紛落。時序有更遷,愁懷自蕭索。 俯思年少時,攜手共行樂。容鬢今不同,交情宛如昨。
qiū fēng chuī tíng shù   huáng fēn fēn luò shí yǒu gèng qiān   chóu huái xiāo suǒ
nián shào shí   xié shǒu gòng xíng róng bìn jīn tóng   jiāo qing wǎn zuó