秋日憶家

宋代 張耒
汩汩流光長遠客,年年秋至是離家。 孤城入夜寒更迥,霜月滿天歸夢賒。 摵摵老桐風后葉,娟娟疏菊雨殘花。 茅檐布被猶無力,長走塵埃真可嗟。
liú guāng cháng yuǎn   nián nián qiū zhì shì jiā  
chéng hán gēng jiǒng   shuāng yuè mǎn 滿 tiān guī mèng shē  
shè shè lǎo tóng fēng hòu   juān juān shū cán huā  
máo yán bèi yóu   zhǎng zǒu chén āi zhēn jiē