秋日新寵美人應令詩

南北朝 江總
後宮唯聞莫瓊樹。 絕世復有宋容華。 皆自爭名進女弟。 定覺雙飛勝盪家。 願並迎春比翼燕。 常作照日同心花。 聞道艷歌時易調。 忖許新恩那久要。 翠眉未畫自生愁。 玉臉含啼還似笑。 角枕千嬌薦芬香。 若使琴心一曲奏。 幽蘭度曲不可終。 陽台夢裡自應通。 秋樹相思一枝綠。 為插賤妾兩鬟中。
hòu gōng wéi wén qióng shù
jué shì yǒu sòng róng huá
jiē zhēng míng jìn
dìng jué shuāng fēi shèng dàng jiā
yuàn bìng yíng chūn yàn
cháng zuò zhào tóng xīn huā
wén dào yàn shí diào 調
cǔn xīn ēn jiǔ yào
cuì méi wèi huà shēng chóu
liǎn hán hái shì xiào
jiǎo zhěn qiān jiāo jiàn fēn xiāng
ruò shǐ 使 qín xīn zòu
yōu lán zhōng
yáng tái mèng yīng tōng
qiū shù xiāng zhī
wèi chā jiàn qiè liǎng huán zhōng