秋日同鄭同夫羅孟文田仲潁游蒼山訪宋曾子實故居遺址今為陳氏居矣感賦一首

元代 劉崧
群峰何蒼然,回抱得幽曠。偶尋昔人居,遂歷青霞嶂。 低連水竹交,高出雨雲上。瑰奇本天設,終亦由規創。 梯危與鑿險,嵷嵷各異狀。子孫久漂散,兵火成彫喪。 迴風吹禾黍,菸草亦漾漾。我行問其故,指點迷所向。 嗚呼前代秀,詩名宗哲匠。倉皇嘉熙末,戎馬日方張。 拂石事冥棲,空餘白雲唱。百年總飄忽,過者一惆悵。 長嘯豁清秋,吾將騁遐望。
qún fēng cāng rán   huí bào yōu kuàng ǒu xún rén   suì qīng xiá zhàng
lián shuǐ zhú jiāo   gāo chū yún shàng guī běn tiān shè   zhōng yóu guī chuàng
wēi záo xiǎn   sǒng sǒng zhuàng sūn jiǔ piāo sàn   bīng huǒ chéng diāo sàng
huí fēng chuī shǔ   yān cǎo yàng yàng xíng wèn   zhǐ diǎn suǒ xiàng
qián dài xiù   shī míng zōng zhé jiàng cāng huáng jiā   róng fāng zhāng
shí shì míng   kōng bái yún chàng bǎi nián zǒng piāo   guò zhě chóu chàng
cháng xiào huō qīng qiū   jiāng chěng xiá wàng