秋日同覺公上人眺慈恩塔六韻

唐代 李洞
九級聳蓮宮,晴登袖拂虹。房廊窺井底,世界出籠中。 照牖三山火,吹鈴八極風。細聞槎客語,遙辨海魚沖。 禁靜聲連北,江寒影在東。謁師開秘鎖,塵日閉虛空。
jiǔ sǒng lián gōng   qíng dēng xiù hóng fáng láng kuī jǐng   shì jiè chū lóng zhōng
zhào yǒu sān shān huǒ   chuī líng fēng wén chá   yáo biàn hǎi chōng
jìn jìng shēng lián běi   jiāng hán yǐng zài dōng shī kāi suǒ   chén kōng