秋日睡起

宋代 陸游
白露已過天益涼,練衣初覆篝爐香。 天其閔我老且憊,付以美睡聲撼牆。 離騷古文傍倦枕,砥柱巨刻懸高堂。 睡餘一讀搔短髮,萬壑松風秋興長。
bái guò tiān liáng   liàn chū gōu xiāng  
tiān mǐn lǎo qiě bèi   měi shuì shēng hàn qiáng  
sāo wén bàng juàn zhěn   zhù xuán gāo táng  
shuì sāo duǎn   wàn sōng fēng qiū xīng cháng