秋日山居

明代 釋函是
掩室白雲巔,瞑坐聲光滅。滅處不能知,漸返覺通徹。 目入紙窗明,耳透泉聲咽。開戶風颼颼,秋山天氣冽。 攜筇過竹坡,徑轉秋蟲切。所遇山中人,但笑而無說。 我觀笑中懷,千偈難分別。以此盡世間,一切言應絕。 說天天無名,說地地無轍。山色與泉聲,誰道廣長舌。 未說是非無,說已是非絕。正說是非時,如聞隔垣垤。 瞋與喜何從,相對言辭拙。日日瞑坐中,長笑當不輟。
yǎn shì bái yún diān   míng zuò shēng guāng miè miè chù néng zhī   jiàn fǎn jué tōng chè
zhǐ chuāng míng   ěr tòu quán shēng yàn kāi fēng sōu sōu   qiū shān tiān liè
xié qióng guò zhú   jìng zhuǎn qiū chóng qiè suǒ shān zhōng rén   dàn xiào ér shuō
guān xiào zhōng huái   qiān nán fēn bié jǐn shì jiān   qiē yán yīng jué
shuō tiān tiān míng   shuō zhé shān quán shēng   shuí dào guǎng cháng shé
wèi shuō shì fēi   shuō shì fēi jué zhèng shuō shì fēi shí   wén yuán dié
chēn cóng   xiāng duì yán zhuō míng zuò zhōng   cháng xiào dāng chuò