秋日牡丹為友人賦病久無佳思姑作俳語三章以應命對觴一呼盧可也 其三

金朝 段成己
公子初離季隗時,丁寧私語兩心知。從渠歲律春秋變,一點真心死不移。
gōng chū kuí shí   dīng níng liǎng xīn zhī cóng suì chūn qiū biàn   diǎn zhēn xīn