秋日牡丹為友人賦病久無佳思姑作俳語三章以應命對觴一呼盧可也 其二

金朝 段成己
秋雨瀟瀟無限思,妄憑羽客覓環兒。蓬萊日月非人世,不記梧桐落葉時。
qiū xiāo xiāo xiàn   wàng píng huán ér péng lái yuè fēi rén shì   tóng luò shí