秋日漫興

元代 貝瓊
青楓葉赤雨新霜,倦客棲棲自一方。已愧公孫疏學術,浪傳司馬擅文章。 天寒老驥愁長路,日落孤鴻沒大荒。何日兩山陪野叟,一談一笑共相忘。
qīng fēng chì xīn shuāng   juàn fāng kuì gōng sūn shū xué shù   làng chuán shàn wén zhāng
tiān hán lǎo chóu cháng   luò hóng méi huāng liǎng shān péi sǒu   tán xiào gòng xiāng wàng