秋日旅懷七首 其七

唐代 劉璉
止水能燭物,不流豈澄清。行役雖雲勞,要識靜者情。 大道順自然,奈何苦營營。倏忽竅混沌,淪敗由聰明。 支離頤隱臍,乃能全其形。長歌歸去來,息心守吾庭。
zhǐ shuǐ néng zhú   liú chéng qīng xíng suī yún láo yào   shí jìng zhě qíng    
dào shùn rán   nài yíng yíng shū qiào hùn dùn lún   bài yóu cōng ming    
zhī yǐn   nǎi néng quán xíng cháng guī lái   xīn shǒu tíng