秋日旅懷七首 其二

唐代 劉璉
園菊冒秋色,湛露滋幽香。采掇盈懷袖,餌服心清涼。 所思久暌違,欲寄阻河梁。芳英豈不美,人意豈不良。 坐恐光景暮,於邑隨飛霜。
yuán mào qiū   zhàn yōu xiāng cǎi duō yíng huái xiù ěr   xīn qīng liáng    
suǒ jiǔ kuí wéi   liáng fāng yīng měi rén   liáng    
zuò kǒng guāng jǐng   suí fēi shuāng