秋日榴花

宋代 林景熙
彼美石氏姝,相逢綠陰早。 借問此何時,清霜下百草。 舞裙冷猩紅,自作背時好。 誰家返魂香,招以華素顥。 水霞晚猶鮮,山日寒更杲。 燕逝蟬無聲,園林跡如掃。 飾明以驚昏,豈昧出處道。 飄零餘寸丹,耿耿歲華老。
měi shí shì shū   xiāng féng yīn zǎo  
jiè wèn shí   qīng shuāng xià bǎi cǎo  
qún lěng xīng hóng   zuò bèi shí hǎo  
shuí jiā fǎn hún xiāng   zhāo huá hào  
shuǐ xiá wǎn yóu xiān   shān hán gēng gǎo  
yàn shì chán shēng   yuán lín sǎo  
shì míng jīng hūn   mèi chū chù dào  
piāo líng cùn dān   gěng gěng suì huá lǎo