秋日留別義初上人

唐代 羅鄴
塞寺窮秋別遠師,西風一雁倍傷悲。每嗟塵世長多事, 重到禪齋是幾時。霜嶺自添紅葉恨,月溪休和碧雲詞。 關河回首便千里,飛錫南歸詎可知。
sāi qióng qiū bié yuǎn shī   西 fēng yàn bèi shāng bēi měi jiē chén shì cháng duō shì  
zhòng dào chán zhāi shì shí shuāng lǐng tiān hóng hèn   yuè xiū yún
guān huí shǒu biàn 便 qiān   fēi nán guī zhī