秋日苦雨和退如太史 其一

明代 袁宏道
積雨如山臥不知,閉門猶自寫秋詩。高齋束筏安文幾,侍女乘橇過酒卮。 麓處也應無燥地,巢棲未見有安枝。題書為慰東鄰子,夢裡分明擁蔡姬。
shān zhī   mén yóu xiě qiū shī gāo zhāi shù ān wén shì   chéng qiāo guò jiǔ zhī    
chù yīng zào   cháo wèi jiàn yǒu ān zhī shū wèi wèi dōng lín zi mèng   fēn míng yōng cài