秋日犍為道中(一作途中感懷)
久客厭岐路,出門吟且悲。平生未到處,落日獨行時。
芳草不長綠,故人無重期。那堪更南渡,鄉國已天涯。
jiǔ
久
kè
客
yàn
厭
qí
岐
lù
路
,
chū
出
mén
門
yín
吟
qiě
且
bēi
悲
。
。
píng
平
shēng
生
wèi
未
dào
到
chù
處
,
luò
落
rì
日
dú
獨
xíng
行
shí
時
。
。
fāng
芳
cǎo
草
bù
不
zhǎng
長
lǜ
綠
,
gù
故
rén
人
wú
無
zhòng
重
qī
期
。
。
nà
那
kān
堪
gèng
更
nán
南
dù
渡
,
xiāng
鄉
guó
國
yǐ
已
tiān
天
yá
涯
。
。