秋日將離滑台酬所知二首

唐代 薛能
身起中宵骨亦驚,一分年少已無成。松吹竹簟朝眠冷, 雨濕蔬餐宿疾生。僮汲野泉兼土味,馬磨霜樹作秋聲。 相知莫話詩心苦,未似前賢取得名。 燈澀秋光靜不眠,葉聲身影客窗前。閒園露濕鳴蛩夜, 急雨風吹落木天。城見遠山應北嶽,野多空地本南燕。 明朝欲別忘形處,愁把離杯聽管弦。
shēn zhōng xiāo jīng   fēn nián shào chéng sōng chuī zhú diàn cháo mián lěng  
shī shū cān 宿 shēng tóng quán jiān wèi   shuāng shù zuò qiū shēng
xiāng zhī huà shī xīn   wèi shì qián xián de míng
dēng qiū guāng jìng mián   shēng shēn yǐng chuāng qián xián yuán shī míng qióng  
fēng chuī luò tiān chéng jiàn yuǎn shān yīng běi yuè   duō kòng běn nán yàn
míng cháo bié wàng xíng chù   chóu bēi tīng guǎn xián