秋日海康齋居

元代 范梈
吟事久已落,茲晨遇高秋。泠泠空中籟,襲我書帷幽。 如何寒暑疾,徑與大江流。江流不復轉,歲月已還周。 遊子去京華,邈在天盡頭。胡雁不踰嶺,眷眷非良謀。 排雲挹飛觀,金爵露光浮。在遠心所仰,胡為滯滄洲。 茅屋足花草,洵美難久留。苟能一吾志,斯道將何憂。
yín shì jiǔ luò   chén gāo qiū líng líng kōng zhōng lài   shū wéi yōu
hán shǔ   jìng jiāng liú jiāng liú zhuǎn   suì yuè hái zhōu
yóu jīng huá   miǎo zài tiān jìn tóu yàn lǐng   juàn juàn fēi liáng móu
pái yún fēi guān   jīn jué guāng zài yuǎn xīn suǒ yǎng   wéi zhì cāng zhōu
máo huā cǎo   xún měi nán jiǔ liú gǒu néng zhì   dào jiāng yōu