秋日登玉峰

宋代 徐璣
玉琢孤峰壓富沙,人行峰頂步雲霞。溪流緩去幾回曲,樹色幽分無數家。 翠拂寒煙平似水,紅飄霜葉遠如花。明朝重向城中望,對此孤峰應不差。
zhuó fēng shā   rén xíng fēng dǐng yún xiá liú huǎn huí shù   yōu fēn shù jiā    
cuì hán yān píng shì shuǐ   hóng piāo shuāng yuǎn huā míng cháo zhòng xiàng chéng zhōng wàng duì   fēng yīng chà