秋日登銀山別墅同碧江

宋代 余京
亭敞北風大,高秋氣近冬。山寒堅草木,江怒斗蛟龍。 市遠難呼酒,崖危欲借筇。夕陽看未厭,村岸冷雲對。
tíng chǎng běi fēng   gāo qiū jìn dōng shān hán jiān cǎo   jiāng dòu jiāo lóng
shì yuǎn nán jiǔ   wēi jiè qióng yáng kàn wèi yàn   cūn àn lěng yún duì