秋日登山

唐代 長孫佐輔
逐勝不怯寒,秋山閒獨登。依稀小徑通,深處逢來僧。 側石擁寒溜,欹松懸古藤。明書問知友,興詠將誰能。
zhú shèng qiè hán   qiū shān xián dēng xiǎo jìng tōng   shēn chù féng lái sēng
shí yōng hán liū   sōng xuán téng míng shū wèn zhī yǒu   xīng yǒng jiāng shuí néng