秋日登赤嵌城

明代 錢琦
一自兵銷日月光,牛皮尺地幻滄桑。空餘芳草埋荒堞,無數殘鋒臥夕陽。 歌扇舞衫春寂寂,海潮山月夜茫茫。重來不盡登臨興,何處秋風是故鄉。
bīng xiāo yuè guāng   niú chǐ huàn cāng sāng kōng fāng cǎo mái huāng dié   shù cán fēng yáng    
shàn shān chūn   hǎi cháo shān yuè máng máng chóng lái jìn dēng lín xīng   chǔ qiū fēng shì xiāng