秋日村居 其二

明代 李攀龍
病色還相假,秋光溘自開。清羸堪傍竹,潦倒重銜杯。 返照湖邊盡,浮雲海上來。即今知九辯,無處不悲哉。
bìng hái xiāng jiǎ   qiū guāng kāi qīng léi kān bàng zhú liáo   dǎo zhòng xián bēi    
fǎn zhào biān jǐn   yún hǎi shàng lái jīn zhī jiǔ biàn   chǔ bēi zāi