秋日辭

唐代 劉璉
秋暑退兮涼風生,日皓皓兮雲冥冥。去鄉離家兮遠徂征。 鬱結紆軫兮難為情。登高四望兮渺茫茫,天低垂兮湖水明。 蒲柳衰兮蕭瑟,芰荷彫兮淒涼。思丘壟兮天一涯,中心悲兮莫我知。 莎雞啼兮夜蟬語,星河粲兮螢火飛。援雅琴兮不成音,拊余玦兮當此時。 徙倚徬徨兮夜未央,奮飛不能兮道路長。想故山兮粳稻熟,栗開苞兮桂飄香。 白雲英英兮在山岡。德容孔昭兮懷哉勿忘。
qiū shǔ tuì 退 liáng fēng shēng   hào hào yún míng míng xiāng jiā yuǎn zhēng    
jié zhěn nán wéi qíng dēng gāo wàng miǎo máng máng tiān   chuí shuǐ míng    
liǔ shuāi xiāo   diāo liáng qiū lǒng tiān zhōng   xīn bēi zhī    
shā chán   xīng càn yíng huǒ fēi yuán qín chéng yīn   jué dāng shí    
páng huáng wèi yāng   fèn fēi néng dào cháng xiǎng shān jīng dào shú   kāi bāo guì piāo xiāng    
bái yún yīng yīng zài shān gāng róng kǒng zhāo huái zāi wàng